10 tháng 4, 2009

Mưa...tái tê

Mưa khẽ khàng rơi...

Em chới với như chú chim non

Ướt sũng trong đông lạnh buốt.

Cảm xúc hoá đá...

Không thể thốt được lời nào

Chập chờn trong hoang mạc

Em ...Tái tê .

09.04.09

5 tháng 4, 2009

CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG

Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ lắm, và dòng sông muốn chảy mau ra biển cả. Dòng sông càng lớn càng đẹp ra, lượn khúc yêu kiều ven đồi và bờ lúa.
Một ngày kia , dòng sông chú ý đến sự có mặt của những đám mây trong lòng nước. Mây đủ màu sắc, hình thể, đẹp quá chừng, nên suốt ngày dòng sông cứ miệt mài chạy đuổi theo những đám mây, mong bắt được một đám mây cho riêng mình. Nhưng mây cứ lơ lững từng cao khó mà bắt được, nhất là mây cứ thay hình đổi dạng không ngừng. Vì mây vô thường như vậy nên dòng sông rất đau khổ. Chạy đuổi bắt theo mây thì vui nhưng sau đó thì dòng sông đầy thất vọng, u sầu và tức giận.

Một ngày kia, một cơn gió lớn đi qua, quét sạch mây trên trời. Bầu trời trở nên quang đãng không còn một bóng mây. Dòng sông não nề tuyệt vọng, không còn muốn sống nữa.
"Không còn mây để chạy theo, ta sống để làm gì?"

Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, dòng sông quay trở về tiếp xúc với chính mình. Lâu nay dòng sông chỉ đuổi theo những cái bên ngoài mà không bao giờ thấy được chính mình. Tối hôm đó, lần đầu tiên dòng sông nghe tiếng mình khóc, âm thanh sóng vỡ vào bờ. Dòng sông lắng nghe tiếng của mình và khám phá ra một điều rất quan trọng.

Dòng sông nhận ra rằng cái mà lâu nay mình theo đuổi đã nằm sẵn trong lòng mình. Tưởng mây là gì, đâu ngờ mây cũng chỉ là nước. Mây sinh ra từ nước và bây giờ mây trở lại thành nước. Và dòng sông tự bao giờ cũng vẫn là nước như một đám mây.
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao, dòng sông khám phá ra thêm một điều thật đẹp. Đây là lần đầu tiên dòng sông thấy được bầu trời xanh thẳm. Lâu nay dòng sông chỉ chú ý đến mây, không chú ý đến bầu trời.
Bây giờ sông mới hiểu rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn luôn thay đổi nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và bầu trời cao đã có mặt trong lòng sông tự thuở nào. Cái thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn.

Dòng sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền.
Trưa hôm đó, các đám mây lại lục tục trở về nhưng dòng sông không còn có nhu yếu muốn đuổi bắt nữa.Đám mây nào đi qua, dòng sông cũng thấy đẹp và cũng vẫy tay chào. Dòng sông không còn thấy buồn tủi hay lưu luyến. Bởi đám mây nào cũng là một dòng sông, chẳng còn phải chọn lựa.
Một niềm an vui hài hòa đã kết hợp mây và sông.

Tối hôm đó một điều thật tuyệt diệu đã xảy ra. Dòng sông mở rộng lòng đón mặt trăng rằm, mặt nguyệt tròn tròn vành vạch và sáng rực rỡ như một viên bảo châu trong dòng nước trong vắt.

Có một bài kệ miêu tả hình ảnh đẹp đó:
Bụt là vầng trăng mát
Đi ngang trời thái không
Hồ tâm chúng sanh lặng
Trăng hiện bóng trong ngần
Dòng sông trong vắt đã làm hiện rõ bóng trăng và trăng đã cùng mây nước dắt tay nhau đi thiền hành về biển cả.

Chẳng có gì phải chạy đuổi theo. Chỉ cần trở về với mình, trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở, nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai. Còn nơi nào đẹp hơn nữa?

(Thiền Sư -Thích Nhất Hạnh )

2 tháng 4, 2009

Sadness....

02.04.09

1 tháng 4, 2009

Trống rỗng ...


Giờ ư ...
Với cảm giác trống rổng
Em chỉ muốn đổ sáp vào lòng .


Nỗi héo gầy...

29 tháng 3, 2009

Mưa và em . . .



Mưa !
Tôi yêu mưa
Đó là những giọt cảm xúc đang chực tràn khoé mắt
Mưa !
Lần đầu tiên tôi hiểu mưa có vị mặn
Mưa !
Tôi tìm được tên gọi cho tình cảm trong lòng .
Mưa !
Tôi nghe tim mình gọi tên Hạnh Phúc
Mưa ... ngoài trời đang mưa
Và giờ tôi biết mình nên đặt tên cho cảm xúc này là gì ?
Đã có nhiều người hỏi tôi ... ?
Tôi trả lời : đó là biểu tượng
Mà biểu tượng hay ký hiệu thì như một ẩn ngữ.
Nó là khuôn dấu
Tượng trưng cho suốt cả một đời ...
Tôi yêu mưa
Và nước mắt là một phần trong cuộc đời tôi.
Tear là nước mắt. Rain là mưa
Hai chữ lồng nhau tôi gọi đó là sự
Đan cài.. nồng ấm.. dịu dàng.
Tôi và mưa hay em và mưa cũng thế !
Nhưng tôi thích gọi là khóc cùng mưa.

Có một câu hỏi buộc tôi phải trở về
Những năm tháng xa xôi...
Nhưng khi về đến nơi đến nơi ấy
Thì vô tình tôi lạc mình về một quá khứ khác
Xa xăm hơn nữa và rồi tự hỏi:
Cái đầu tiên ở nơi nào mà có
Và điều gì đã sinh ra cái đầu tiên kia?

Và dù sao chăng nữa
Tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩ bền vững:

CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU



28 tháng 3, 2009

Có một dòng sông đã qua đời



Gặp nhau không nói không nụ cười
Chút tình dường như hiu hắt bay
Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
Có một dòng sông đã qua đời...
...Có lần mình đã nói với một người “Có người lòng như nắng qua đèo”. Nhưng người đó không hiểu. Nếu" có một lần" người đó đứng nhìn nắng trên một con đèo, người đó sẽ hiểu... Những vạt nắng mong manh và yếu ớt, chúng cứ thoáng lan nhanh, qua những gập ghềnh, qua những khúc khuỷu của con đèo kia.
Để rồi... để lại những vệt buồn u tối nơi cánh rừng lau trắng xoá, những vệt buồn tiều tụy.

Có lần người đó nói, người đó cũng yêu nhạc Trịnh nhưng người đó không tin vào những cuộc tình mong manh, dễ vỡ, đến rồi đi từ nhạc Tr. Có những cuộc tình có khi chưa được gọi là tình yêu. Nhưng người đó vẫn nghe những bản tình ca nhạc Trịnh và mình vẫn mong có được một tình yêu huyền thoại. Dẫu biết rằng :huyền thoại là điều không có thật.

Và ai đó đã nói với người đó “Dù những trầm tư của Trịnh Công Sơn đi xa đến đâu, âm nhạc Trịnh vẫn là một cõi riêng dành cho tình yêu: Nó làm tươi lại bông hoa đầu tiên mà con người đã hái, mang theo từ vườn địa đang, đánh thức cả khung trời mộng.Tưởng chừng đã quá xa trong đời người, để đưa người tình đến một lâu đài... hoài cổ xưa .

Giờ, có lẽ nhiều cái đã xa rồi...

Không đủ những năm để đi qua cuộc dâu bể ấy, không đủ những năm để thấy “chút tình dường như hiu hắt bay ...” Nhưng cũng đủ, để có cái cảm giác tê tái của một nỗi lòng câm lặng. Chẳng có gì mong manh hơn tình yêu, chẳng có gì phù phiếm hơn yêu người .

Dù sao cũng “cám ơn đời, cám ơn người, cám ơn ai đã mang em về chốn này”.

Dòng sông xưa có chảy qua đời thì những mạch ngầm yêu thương vẫn còn đâu đó...

“Để lại mãi trong em hình bóng nụ cười”.

27 tháng 3, 2009



Well I wonder could it be
When I was dreaming ...
To still be suffering is stupid
Did I lose my love to .

24 tháng 3, 2009

. . .


20 tháng 3, 2009

je t’aime...



L’oiseau qui chante dans ma tête
Et me repète que je t’aime...

25.04.09

16 tháng 3, 2009

Whisper winter


14.03.09

15 tháng 3, 2009















12 tháng 3, 2009

Một hành trình



12.03.09

11 tháng 3, 2009

Suffering ...


09.03.09

10 tháng 3, 2009

Vắng ...


Hoang sơ một kiếp đợi chờ
Giờ trong xa vắng
Mộng mơ u hoài ...

08.03.09

Tình sầu


10.03.09

Riêng anh


10.03.09

9 tháng 3, 2009

Mong manh



09.03.09

8 tháng 3, 2009

Trong đêm ...




08.03.09

Xa ... vắng



08.03.09

4 tháng 3, 2009

Niềm đau


Ngày ồn ào... đêm lặng lẽ
Mưa lạnh giá... nắng chói chang
Đông hoang tàn... hè rực rỡ
Niềm thương nhớ... nỗi quặn đau
Tiếng cười trong vắt...
Giọt nước mắt nghẹn ngào...
Là khác nhau...
Chẵng hề nghịch lý...
Chấp nhận và vượt qua...
Quá khứ là để nhớ
Nhớ rồi cất giữ
Giữ chứ không xóa...
03.03.09