Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Do. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Do. Hiển thị tất cả bài đăng

16 tháng 9, 2013

CHO MỘT NGÀY


Như cơn gió thổi tung
Một ngày
Hạt bụi lăn tròn
Mĩm cười với vội vã
Ký ức ùa về
Như đám mây che ngang bầu trời
Ngày đầy giông
Em học yêu từ cỏ
Bình yên như chiếc lá đâm chồi

Ngày oi ả
Nắng ban mai
Yêu thương đến yên bình
Khép mắt
Em học bao dung
Để thôi trách cứ mùa thu dịu dàng
Mà người thì hoài niệm
Miên man tháng chín
Mang theo
Lối cũ xa xôi

Mùa vẫn đi qua
Và em đứng lại
Lá vẫn rụng
Niềm đau xin là heo may
Ngày mưa dậy
Em học lãng quên từ lạnh giá
Bước qua khoảng trống chênh chao
An nhiên
Như núi đồi vốn dĩ
Bình yên về trên những ngón tay
Em đi qua bình minh.

 (16.9.2013)

23 tháng 2, 2013

THOÁNG BÊN THỀM


Chút tình theo gió bay qua
Chút nôn nao nhớ chút xa chút gần
Heo may về giữa bâng khuâng
Mưa hôn nhè nhẹ tần ngần tóc em
Buồn vui quên nhớ nhớ quên
Có chi một thoáng bên thềm mây bay.

17 tháng 10, 2012

THÁNG GIÊNG NON

Tháng giêng gần
Tháng giêng xa
Khuất dấu hò hẹn
Đá xám chừ đếm tuổi rêu phong
Ngậm ngùi
Cỏ ngỡ ngàng nghe tiếng mưa rơi
Tình ơi! này thôi lời nhắn
Sao bây giờ
Lại quá xa xôi

Tháng giêng chưa hết
 Người đã hết
Thánh giá buồn
Trong tiếng chuông ngân
Con đường cũ
Sao vẫn dài dịu vợi
Em và mây tím
 Ngát mù sương

Tháng giêng non
 Chao nghiêng nỗi nhớ
Vào đêm vào thơ
Và em
 Và cánh sen ngơ ngác
Yêu cuộn tròn
Hoài mãi
 Khúc mơ sâu.

(17.06.2012)

4 tháng 5, 2012

GIẤC MƠ HẠ THẢO


Đêm trở về
Dòng sông lấp lánh
Lạc vào những vầng mây trắng thiên di
Nghe âm vọng hồng hoang một thuở

Giấc mơ hạ thảo
 theo tiếng chuông ngân
Bay qua miền cổ tích
Nhặt ký ức ...
Hơi thở lấp đầy trăng .

(15.02.2011)

12 tháng 2, 2012

HƯ VÔ


Nắm
Tay đầy những nước

Mở
Nước chảy về đâu


Rơi
Tiếng kêu tinh khiết


Nghe
Một miền hư vô .
(20.02.11)

24 tháng 1, 2012

..º -:¦:-. AN NHIÊN.-:¦:-º ..

Mưa chạm mắt tỏa từ môi em
Rạng rỡ nắng, tóc rối tung bay
Hao gầy theo gió
Ký ức rơi

Em là mưa rơi trên môi
An nhiên bồng bềnh em như thế
Như chưa từng trong mưa

Mưa ẩn náu bên ô cửa
Em chưng cất, hạt mầm tan chảy
Chìm lắng

Mưa...
Hun hút dấu chân xưa
An nhiên .

( 24.10.11 )

16 tháng 10, 2011

DẤU DÃ TRÀNG

Bước chân mềm trên cát theo những ngọn sóng tràn
Nghe trong lòng phảng phất một nỗi niềm riêng
Ánh trăng non ngơ ngác
Vẫn còn sương ướt dấu chân ai
Xa lắc ở đâu đó...
Anh có nghe mơ hồ tiếng em gọi không
Anh có cảm nhận ánh trăng đêm
Trên đôi vai gầy của em không
Không còn anh
Em như con sếu bay lạc buông tiếng kêu thảng thốt
Gọi hoài... gọi mãi dưới đêm khuya
Dù tim em rỉ máu ,dù trăng không còn nữa
Em vẫn gọi tên anh quay quắt
Tím qua bốn mùa nhung nhớ .
Anh ở đâu ?
Đêm sương mù xa vắng bước chân ai dang dở
Em vội vàng chi , mang giấc mơ yêu người
Em vội vàng chi , để rồi không thể quên người
U hoài...nức nở...
Em vẫn mụ mị gọi những kỉ niệm xưa
Còn cháy bỏng nồng nàn trong trái tim mong manh yếu ớt
Cho dù con sóng nhỏ
mãi xóa nhòa dấu dã tràng trên cát
Em vẫn …

(06.08.11)

2 tháng 10, 2011

KHÔNG ANH NGÀY THỨ BẢY


Thứ bảy không anh
Góc phố buồn
Cây muối cũ khô cành trút lá
Theo gió, chiếc lá u hoài mê mãi rơi

Dấu xưa trôi... ánh mắt hao gầy
Dòng sông chảy ngược trong em
Còn gì trên bờ vai xanh xao
Còn gì trên đôi môi khô héo...

Đắm chìm trong tình yêu cổ tích
Đắm chìm trong thánh địa nhớ nhung
 Em đón cơn gió lạnh
Như chiếc lá úa vàng trước gió
  Đơn độc trong nỗi nhớ
Hoang vắng tràn trong tim
Muốn trốn thoát nhưng không thể
Ngày thật dài...

Sao cứ phải nhuộm cả hồn em
Và nhuộm đẫm bầu trời nhung nhớ
Ôi! tim quắt quay tím đến dại khờ
Sao nghe như thể xác xa lìa

Chiều ơi xin chiều qua mau
Đêm ơi xin đừng ở lại
Mình em trên phố vắng
Chơi vơi tìm hoài dấu cũ

Thắp hoài trong bóng đêm
Khuôn mặt anh, nụ cười anh
Day dứt một nỗi nhớ khôn nguôi
Em sẽ khóc
Nếu...


13 tháng 9, 2011

BẮT ĐẦU TỪ NƠI ĐÂU


Đêm nay trời mưa và lòng em cũng mưa
 Rót hồn vào nỗi buồn
Em trở mình trên phiến lá khô
Ôm trọn hồi ức vào lòng

Sao trái tim em như ngọn gió xuân thì
Ngọn gió cứ hoài mê mải
Trên cánh đồng sa mạc cô đơn... mỗi ngày
Dày thêm một miền ký ức
Như một ngọn nến nối tiếp quá trình
Em thản nhiên đốt cháy thân mình
đến giọt sáp cuối cùng
 Im trôi

 Sợi khói mỏng manh bay theo làn gió
Và không biết bắt đầu từ nơi đâu
Không có anh
Em không còn là em nữa.

(27.12.10)

1 tháng 8, 2011

GIAO MÙA

Từ ngàn năm em ru mình trong giấc yêu thương
Dù cho hay nhận, buồn vui, giận hờn rồi sẽ qua đi
Tưởng chừng như ngủ say trong tháp ngà cỏ mượt
Hãy đưa em đến tận cùng xứ sở thương yêu
Để em chìm lắng trong khung trời mộng mị
Mà ở đó, những khúc tương tư, những lời hò hẹn
Nồng nàn sẽ hóa thành dòng sông trăng trong đêm
Ước gì... em không là con sóng dào dạt của muôn đời
Để đêm về không còn nức nở trong im vắng
Không xót xa, không u hoài ray rứt
Hãy cho em sống mãi trong lâu đài kỳ ảo lãng mạn giữa chốn phù du này
Vẫn là cô bé như ngày xưa, hay hờn hay dỗi
Vẫn lang thang tung tăng trên thảm cỏ mùa hè đùa vui trong nắng
Hay giẫm gót chân hồng nghịch nước giữa gió lạnh đầu đông

Này anh! đừng cười hiền lành với nụ cười nhân hậu
Và cũng đừng độ lượng với em để em tự tìm thấy chính em
Bởi vì em quá mỏng manh quá yếu đuối
Mà trái tim thì đầy ắp nỗi niềm
Hãy đưa em nương theo dòng sông nhỏ trôi về biển cả
Cho những mặn nồng được ngủ quên trên bờ cát đại dương
Sẽ hòa tan với mùi gió biển
Xin đừng để em phải say đắm mùa thu
Dìu dịu man mác buồn, lòng nặng trĩu ưu tư
Khi em nhìn những ngọn lá vàng rơi rụng
Tưởng chừng như hồn em cũng đang chơi vơi...

Đâu đó khói sương bàng bạc giăng đầy mộng mị thì thầm
Bầu trời thật trong xanh như chưa bao giờ xanh đến như vậy
Tựa vào mùi hương đầy ắp trong gió
Chợt nghe tiếng lá xào xạc gọi tên
Hãy thắp cho em
Ngọn nến vàng nhạt nhòa hờ hững
Tháng ba về
Tháng giao mùa, trời thôi lạnh và nắng mới đã lên
Em chợt buồn
…Mãi thương nhớ mùa đông năm cũ.

( 31.03.2008 )

12 tháng 7, 2011

KHẤT THỰC LÒNG VƯƠNG GIẢ

Đêm , mênh mông
Đường dài em khất thực
Im lặng chiếc lá rơi theo
Nỗi đau bay ngược về trời
Nhức nhối ,tinh chất lỏng
Nước mắt nham thạch

Đêm , cô độc
Rướm máu bến bờ lữ hành
Em , kẻ khất thực hè phố
Nơi không có ánh mặt trời
Nơi không có khuôn mặt người
Chần chừ…chìa bàn tay xin bố thí
Muốn thử lòng vương giả
Ôi! vất vả làm sao

Ảo tưởng trổ hoa
Niềm tin- hy vọng
Em lại chìa những ngón tay
Đợi chờ , mà không hỏi han chi
Giật mình ngỡ chạm áo
Rưng rưng ... quờ quạng
Muốn vịn tim người
Ước gì…
Đã có tấm lòng dám cho

Ôi! Tình yêu đi qua
Tình yêu không trở lại
Xin đừng, đừng xin chi
Đêm , phai tàn
Một ngày đã đi qua
Điều không khất thực dành cho một đời
Em mênh mông sa mạc
Em tự thiêu mình
Trong mịt mù trống vắng
Đơn độc
Sát na chảy trôi…

Đêm , hư vô
Giọt sáng bên trời
Đời người là một phiên bản
Âm vỡ…
Cuộn lý lẽ khát, cười
Rụng…
Tiếng kêu tinh khiết
Mơ hồ
em quỳ sám hối
Em khất thực lòng em
Nỗi đau ngày em sống .

(19.10.08)

6 tháng 5, 2011

NGÀY KHÔNG TÊN

Có giọt mưa nào
Rưng rức...
 Khóc ngoài hiên
Có cơn gió nào
 Cuốn em trôi xa mãi
Râm rỉ buồn
 Mưa chiều cuối hạ.
Con sóng xa bờ
Dấu chân chỉ là sương khói

Giấc mơ trôi qua
Giấc mơ chìm trong hư ảo
Nốt nhạc bổng trầm
Ôi! cung bậc xót xa
Nếu ngày xưa tất cả đều thinh lặng
Và bây giờ
Đâu còn gì để nhớ
Phải không em.

(24.04.09)

3 tháng 5, 2011

LỜI RU TỪ CÕI NGƯỜI

Này anh! hãy đưa em vào một thế giới mới
Hãy lắng nghe âm vang em gọi
Em gọi bằng linh hồn em
Em là tín đồ đi hoang
Anh không sao thấy hết
Tín đồ yêu đam mê ngây dại
Vườn địa đàng cũng xôn xao

Hồi chuông đêm ngân vang
Trong thế giới muôn màu
Này anh ,hãy nghe âm vang em gọi
Em là tín đồ tưởng cuộc đời tình yêu là hạnh phúc
Tưởng cuộc đời tình yêu là mật ngọt
Nên khi yêu ,yêu hết trái tim mình
Nào ngờ đâu tình yêu lại lạc lối

Em ,một tín đồ khờ khạo
Chưa biết yêu ,chưa một lần yêu
Vậy mà cứ yêu
Cùng lời thơ bay khắp thế gian
Yêu anh
Ôi! Tín đồ đi hoang yêu rất dại khờ
Tín đồ cuồng si yêu thấm đẫm cả hồn lẫn xác
Tín đồ ngu ngơ ,tín đồ yêu thế đó
Tín đồ yêu anh
Bùng cháy cả tim mình .

(09.10.08)

22 tháng 11, 2010

BÊN ANH MÙA HẠ

Em hiểu rằng: tiếng thở dài
đã xây nhà trên nữa tấm gương soi phiền muộn
Thì đó sẽ là những đêm
mưa gió ướt đầm đìa trang nhật ký
Và em..
Chẳng thể nào ngăn được nỗi buồn đâu anh
Bên anh mùa hạ
Nghe ngày trở giấc , đêm hồn thẳm sâu
Ngân vang trong không gian
Tiếng chuông nhà thờ lan xa tràn ngập
một tình yêu thương rộng lớn .
Em về …
Làn mây buông mình cuốn theo chiếc lá vàng
Rưng rức lá khóc theo mùi hương
Từ rất xa ...Sao chơi vơi ngơ ngác
Chìm trong ánh trăng ,chìm trong nỗi buồn cổ tích
Lời thơ xưa trôi về biển cả
Dường như trong từng hơi thở ,
dường như trong từng nỗi nhớ
Vẫn xanh xao mùi cỏ dại không hề tàn phai
Và em ...chỉ còn hơi ấm nồng nàn
Chớm say chớm tỉnh ,một sớm heo may
Rừng rực cơn mê , nén vào đêm
vùi dấu trái tim mình
nỗi nhớ cho em trái tim thơ dại
Nên suốt đời em gom nỗi nhớ vào những giấc mơ .
Hoàng hôn buông rơi
Mắt ướt , môi mềm xôn xao lạ
Một nữa khuôn mặt em ,một nữa anh
Huyền hoặc dưới trăng mơ
Hạnh phúc buông lơi trên bờ vai gầy
Như những sợi tóc mảnh mai vướng víu vô hình
Một tình yêu thương quá đổi
Như tiếng chuông vang vọng lòng nhân hậu
Của Quasimodo ngân xa mãi ...
sự chân thành của một trái tim ,thân phận một kiếp người .
Và em...đã trôi vào cõi tình mênh mông ấy
Với những mặn nồng và nỗi lòng u uẩn
Ôi! Anh ngút ngàn xa ,anh đang ở đâu ?
Ở đây từng chiều
mây nhỏ vẫn bay ... không biết mỏi.

17 tháng 11, 2010

MÓN QUÀ CHO EM

Sáng nay một chút gió heo may đã về
Nắng... hanh hao gầy không còn nữa
Chỉ còn những chiếc lá vàng cuối mùa tiếc nuối
Như thể đang nhớ nhung hoài màu áo của ai
Và ngọn gió bấc quen thuộc đã lẽn vào lòng em.
Nhìn vào gương soi ,
sao nụ cười không còn dễ thương như xưa
Và anh ,tự lúc nào đã xa em...
Anh còn nhớ không ? anh đã từng hứa
Sẽ tặng cho em một món quà
Em chỉ muốn: một vầng trăng non
Mảnh trăng non mong manh xinh xắn
Lạ lùng chưa ? tóc em giờ đã bạc
Mảnh trăng cũng đã già...
Anh biết không ,đôi khi em tự hỏi:
Tình trăm năm, biết sẽ về đâu...?

Con đường với hai hàng cây Muối dại
Theo chiều gió lá vẫn cứ rơi...
và hồn cây cỏ vẫn vô tình ngủ yên
Chiếc lá mới sẽ thay màu cho những màu lá cũ.
Mùa xuân sẽ thay áo trên cây ,để rồi
Chỉ còn em và anh như người đi trong đêm sâu
Với những mong chờ trở thành hoài vọng mênh mông …

Đêm nay dưới trăng
Gió mơn man, gió muôn chiều đổ lá
Gió làm bay tóc ai ,trong những ngày chớm thu
Gió làm rối tóc ai ,trong những chiều nhung nhớ
Chiếc lá nâu vàng rơi xao xác ...
Vương vấn kỷ niệm xưa cháy bỏng trong lòng
Trái tim em bật khóc .
Tận cuối trời xa ..chập chờn ngọn lửa trong đêm
đã vẽ thành những đốm tình thơ
Như trăng ...như sao
Cùng nhau một cung đàn về trần gian hội ngộ
Như ngọn nến cháy hoài trong tâm thức
thắp lên sự hiến dâng ngơ ngác .
Có phải đó là hiện thân của tình yêu
Có phải đó là những giấc mơ
Mà em ...muôn đời luôn luôn tha thiết .

(14.11.07)

16 tháng 11, 2010

NGÀY EM PHIÊU DU

Có một ngày ...
Ngày bỗng nhiên nắng ngọt ngào
Nắng tràn qua khung cửa
Và những nụ hồng rơi trên tóc em
... rơi trong tim anh
Ngày em thả mình phiêu du trên thảm cỏ xanh
trong giấc mơ miền nguyên thảo .
Ngày , khởi đầu cho buổi sáng
Em không muốn biết ..
Cuộn mình trong chăn , bướng bỉnh
À ! đó là bản năng tự vệ mà anh phải chấp nhận .
Thành phố sương mù, vẫn thềm xưa rêu phủ
Vẫn dịu dàng hòa lẫn trong cơn mưa buồn tênh..
Một cơn mưa ,hai cơn mưa và mỗi cơn mưa
đều có những ngôn từ ấm áp yêu thương.
Ừ ! em là cô công chúa trong tranh đi lạc
Rồi tình cờ trú ngụ trong trái tim phiền muộn của anh .
Bây giờ trời đã cuối thu
những cơn mưa muộn xao xác ..
Anh ,với những lí do riêng
mà biết đâu chừng cũng sẽ là mãi mãi
Vậy mà sao ,bỗng thấy bây chừ như quá xa xăm
Hay chỉ là ảo ảnh của một cuộc hẹn hò
Với những vì sao xa hun hút ..
Hoang tưởng một buổi hoàng hôn thật tím .
Tháng mười lang thang
như bàn tay ngoan mềm mượt
Tháng mười heo may,không một lời hò hẹn
Giọt nắng muộn đậu trên mái ngói rêu xanh .
Đêm ,trăng treo lơ lững xô dạt
những vướng víu nghiệt ngã đời thường
Có phải cuộc đời là cuộc mộng
Cho niềm đau buốt lạnh vào hư không
Và chiều hoàng hôn xa .. đã khuất bóng anh rồi .
(16.11.10)

2 tháng 11, 2010

THÁP YÊU THƯƠNG

Mây tháng hạ trải dài trên đỉnh núi
Một thoáng buồn phủ kín tháp yêu thương
Gió heo may đưa hồn ta vào dịu vợi
Để tương tư về ta vẽ bóng lên mây
Em yêu thương hỡi!
Ngày mai ta cất bước ra đi ...
Rồi em còn nói gì nữa không em?
Kiếp mây bay…Ta giã từ
Con đò ngang ta gác mái
Thôi chèo cánh buồm xuôi, ta thiêu đốt
Từ đây...
Ta hóa kiếp làm rêu phong dưới tháp ngà
Của tâm hồn em yêu dấu
Em thương hỡi!
Trăm năm mây vẫn còn bay
Thì ngàn năm loài rong rêu
Vẫn còn đọa đày nơi đỉnh tháp.
Ta chấp nhận
Và hân hoan đón lấy...

10 tháng 7, 2010

KHÓC CÙNG MƯA

Anh !
Cho em niềm vui hằng ngày
Dịu dàng, vuốt ve ,xô đẩy
Anh...
Cho em niềm hạnh phúc từng đêm
Lời dịu ngọt và hơi thở ấm
Nồng nàn ru em vào cơn say tình ái đan mềm
Và bây giờ... Chỉ còn mình em và mưa.
Mưa ...
Thời gian vô tình cuốn những kỷ niệm xưa
Theo dòng sông lá vàng nhuộm màu mắt em u buồn
Hiu hắt mình em với khoảng trời
Buông trôi ..Chút hương thầm bay ngược
Xót xa ...
Mịt mù trong sương khói
Tê tái ...
Em tan thành trăm năm
Mưa! Mưa!
Mong manh phút đợi chờ
Vẫn đan vào nhau màu của nhớ thương.
Vỡ hạt mưa cay mằn mặn trên khóe mắt
Vây quanh sầu làn môi
Rơi...rơi
Tím cả trời đông , tơi bời cỏ dại
Ôi! Mưa
Giai điệu buồn mịt mù nỗi nhớ
Ngập tràn ...
Em khóc cùng mưa .
10.10.08

2 tháng 7, 2010

ĐÊM ...

Photobucket
Hương thơm cành hoa mỏng manh
Em ...
Tựa vào cơn gió đêm đêm
Mảnh trăng non ngơ ngác
cong nỗi nhớ ...
Tháng bảy mưa ngâu long lanh
Gió vẫn thổi mà nổi đau bay ngược
Làm sao trốn tránh
Nghe từng âm thanh buốt lạnh
Giọt nước mắt rơi rơi hóa thạch
Ngỡ như mình đang xa
... Một giấc mơ
(03.07.10 "01:15")

20 tháng 6, 2010

•♪ ... Ảo giác

Trời vẫn rất xanh, nắng vẫn rất vàng
trong vắt đến lạ lùng...
Hình như mình đã xa cách nhiều năm ánh sáng
trên hành tinh đầy nước mắt .
Góc phố buồn mùa hạ
ô cửa nhỏ ,vẫn đóng cửa bốn mùa
đợi chờ yêu thương dưới gốc bồ đề .
Kí ức em trải dài theo dòng sông xa vắng
Chiếc lá vàng rơi trong sương sớm
Dường như mùa đông chìm trong giấc ngủ dại khờ.
Anh ngang qua giấc mơ
Bức tranh mùa đông tan tác
trôi bồng bềnh xa mãi nghìn trùng ...
Có nỗi đau hằn trên khuôn mặt
Có nụ cười lăn trên bờ vai
Có hạnh phúc như vạt nắng theo nhẹ cuộc đời
Hạt mưa buồn tan vỡ ...
Những nụ hoa vẫn nở trên con đường tắt nắng
Bầu trời rơi từng đoá sao ngơ ngác
Em mênh mông sa mạc
Em tự thiêu mình trong mịt mùng trống vắng
Đêm hư vô ...
Em chìm sâu vào giấc ngủ
Trăng mười tám không còn tròn nữa
nhưng vẫn sáng vàng qua khung cửa sổ
Và ở nơi ấy
Có một người thiếu nữ đang ngủ
với giấc mơ bốn mươi lăm năm .

(Trích từ một lá thư ...HnT)
19.06.10