4 tháng 3, 2009

Chuyện tình ly và nước


Ly nói: "Tôi cô quạnh quá ...Tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"
Chủ hỏi:"Được, cho ngươi Nước rồi, Ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp: "Chắc vậy!"
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn ...
Rụng rời .. tưởng như sắp tan chảy đến nơi.
Ly nghĩ: đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Ly nghĩ: đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi... sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết.
Ly nghĩ: đây chính là tư vị của sự mất mát.
Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng..Ly nghĩ: đây chính là "an bài" của duyên phận.
Ly kêu lên
"Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa !"
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở.
Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng ..
Ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh.
Ly chao mình Nước rốt cuộc cũng phải chảy ra...
Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan.
Trước lúc chết ... Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước.
Lúc đó Ly mới biết ... Ly yêu Nước .
Ly thật sự rất yêu Nước.
Nhưng mà .. Ly không có cách nào để đưa Nước nguyên vẹn
Trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc .. lệ hoà vào với Nước.
Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng ...
Yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ
Một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười : Tình yêu .. rốt cuộc là cái gì ...?
Lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng ?
Ly cười : Tình yêu ..Rốt cuộc là cái gì
... lẽ nào phải mất hết tất cả

Không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi ?


02.09

2 tháng 3, 2009

Định mệnh...



08.02.09

28 tháng 2, 2009

Hãy cuốn đi gió ơi !




25.02.09

27 tháng 2, 2009

Pain.....




28.02.09

Dấu cảm...




29.02.09

26 tháng 2, 2009

So sory !...





26.02.09

24 tháng 2, 2009

Từng ngón xuân nồng




Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn
Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm
Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy
Nên mãi ru thêm ngàn năm...

Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng
Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm
Giận hờn sẽ quên
Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm..

Đôi khi bỗng nhiên thấy thèm quá cái đằm thắm, dịu ngọt trong giai điệu ca khúc nhạc Trịnh. Cũ lắm rồi, xưa lắm rồi! Nhưng , vẫn cứ muốn là em... một chút thôi. Trong "Ru em từng ngón xuân nồng "...Vì dáng em đã trôi dài trôi mãi...Trôi theo những tháng ngày không anh ...

Ca khúc như một nốt lặng trong cả một cung đàn trầm của Trịnh. Buồn ...Thế nhưng sức sống của nó, sự lôi cuốn của nó lại tạo nên những âm vực nồng cháy trong lòng người. Giai điệu trữ tình, êm dịu nhưng lại xoáy sâu hơn bởi những ca từ thật da diết...muốn khóc .

Âm điệu trải rộng ra mênh mông rồi lắng xuống nồng nàn trong những âm cuối. Tiếng Violon cất lên như đưa chúng ta vào với dòng chảy của âm nhạc, êm xuôi, dìu dịu... Giai điệu có sự luân chuyển nhip nhàng, nối tiếp cái say mê trầm lắng của dòng trên lại là những thanh âm du dương mềm mại:

Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm
Bàn tay em trau chuốt cho thêm ngàn năm
Cho vừa nhớ thươngcó em dỗi hờn nên mãi ru thêm ngàn năm

Hai lượt ca từ đầu của bài hát được cất lên với cùng một cung nhạc, giai điệu lặp lại tha thiết và đau đớn. Những cảm xúc về "em" thấm đẫm buồn từ "dòng tóc" đến "ngón tay em gầy" rồi đọng lại ở "phiến môi mềm" tình tứ...Mỗi một ca từ gợi mở một xúc cảm yêu thương, một chút thôi nhưng đủ để "cho vừa nhớ nhung có em dỗi hờn nên mãi ru thêm ngàn năm..."

Giai điệu bảng lảng kết hợp với ca từ ngọt ngào của bản nhạc tạo nên một dòng cảm xúc dạt dào, đầy đam mê, nồng nàn như đang góp nhặt những buồn vui vướng vất kiếp người...Trên đường đời gió bụi này, ta cứ mải miết chạy dài, chạy mãi, chạy đua với thời gian... Để rồi đến một lúc nào đó chợt thấy trong mình mỏi mệt:

Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ,
Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời, nuôi một đời người,
Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi

Những thanh âm như len lỏi trong tâm hồn, ôm ấp vỗ về...Như giấc ngủ yên bình thanh thản sau những vất vả chợt ùa đến thật nhanh, thật dễ dàng… Là ta đang ru em, hay em mãi là "ngón xuân nồng" ru cho hồn ta qua hết những mỏi mệt đường dài... Ru cho hồn ta lãng quên những vướng víu đa đoan...

uBàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm.

Giận hờn sẽ quên .

Dáng em trôi dài, trôi mãi trôi trên ngàn năm...

Tình cảm tha thiết và ngọt ngào đầy nâng đỡ bao dung, những giận hờn rồi cũng phôi pha...phải thế không anh ? yêu ghét nào cũng đi vào quên lãng...Chỉ còn bóng dáng em trôi dài, trôi mãi, trôi trên ngàn năm...

Tất cả hài hòa tạo nên một cung nhạc phiêu diêu...Thời gian trôi chảy miệt mài, khúc nhạc cũng mơn man, du dương, ngân nga, khơi dậy những cảm niềm lắng sâu đầy dịu ngọt.Sức lôi cuốn kì diệu của những ca khúc Trịnh chính ở chất trữ tình đằm thắm, tinh tế, ẩn giấu những chiêm nghiệm, suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời, dẫn dắt con người đến với miền tâm trạng thanh tĩnh yên bình.

Lắng nghe “Ru em từng ngón xuân nồng” để nhấm nháp,sụ dịu dàng ,ngọt ngào ...Để hưởng thụ trọn vẹn một tình yêu trong đời dù chỉ một lần... Như ru hồn ta vào những khoảnh khắc thoát tục, để thấy sao mình bỗng nhiên nhẹ nhõm và hiền lành đến thế !

01.04.09

Cảm nhận ...


22.02.09

Quên ...


24.02.09

Nỗi buồn ...sms


24.02.09

Bức tranh và mảnh ghép




25.02.09

23 tháng 2, 2009

Cảm xúc ...Time



24.02.09

Cái Kén ...cô đơn

Có những...



24.02.09

sắc màu



24.02.09

22 tháng 2, 2009

Để dành...




22.02.09

Nhìn lại ngày mai


22.02.09

Đóa Quỳnh phai



Em ...
Và những đổ vỡ
Trượt dài trên nỗi cô đơn do mình tự tạo .
Em băng qua dòng sông
Trốn tìm với quá khứ ...
Quên những yêu thương, quên vết xước cào .
Mùa đông ... không anh
Những vì sao mờ đục
Hạnh phúc ... con đường xưa
Xa tít mù khơi ...
Em chìm vào thế giới người say
Ngở mình tỉnh
Nên uống nhiều mật đắng.
Ngở được nồng nàn
Nên cứ yêu say đắm .
Giờ hoá thành
Lạnh nhạt... hoang vu
Xuân và anh chỉ là ảo ảnh...
Ôi ! mùa đông khắc nghiệt
Niềm tin ... vỡ vụn
Chỉ còn đoá Quỳnh
Lịm chết tự đêm qua .

22.02.09

19 tháng 2, 2009

Alone...



19.02.09

Sự vỡ tan...


Đã từ lâu tôi quên
Yêu thương là phải thở...

Trớ trêu thay
Thất bại cũng phải thở...
Hạnh phúc cũng phải thở...
Tôi đã không còn nhớ thứ đơn giản ấy.
Nhưng hôm nay
Tôi đã biết cách thở...
Thở không phải cho chính mình
Mà thở cho tất cả những người thân yêu.
Vẫn biết thế !
Nhưng những giọt nước mắt cứ tuôn tràn.

Mưa đang rơi...
Tôi tan ra thành từng mảnh
Vỡ ...tan
Như chính tâm hồn tôi
Mưa hay nước mắt ?...

20.02.09