10 tháng 7, 2010

KHÓC CÙNG MƯA

Anh !
Cho em niềm vui hằng ngày
Dịu dàng, vuốt ve ,xô đẩy
Anh...
Cho em niềm hạnh phúc từng đêm
Lời dịu ngọt và hơi thở ấm
Nồng nàn ru em vào cơn say tình ái đan mềm
Và bây giờ... Chỉ còn mình em và mưa.
Mưa ...
Thời gian vô tình cuốn những kỷ niệm xưa
Theo dòng sông lá vàng nhuộm màu mắt em u buồn
Hiu hắt mình em với khoảng trời
Buông trôi ..Chút hương thầm bay ngược
Xót xa ...
Mịt mù trong sương khói
Tê tái ...
Em tan thành trăm năm
Mưa! Mưa!
Mong manh phút đợi chờ
Vẫn đan vào nhau màu của nhớ thương.
Vỡ hạt mưa cay mằn mặn trên khóe mắt
Vây quanh sầu làn môi
Rơi...rơi
Tím cả trời đông , tơi bời cỏ dại
Ôi! Mưa
Giai điệu buồn mịt mù nỗi nhớ
Ngập tràn ...
Em khóc cùng mưa .
10.10.08

4 tháng 7, 2010

NGƠ NGÁC BÊN CHÂN NÚI

Từ ngữ vốn gây nhiều ngộ nhận
Có thể ngộ nhận liên tiếp ngộ nhận.
Ngộ nhận tưởng chỉ là những con chữ
Nhưng bỗng đâu...
Nhân vật có thật với đầy đủ sống động mỉm cười.
Một đêm thức dậy là sự bàng hoàng
giữa ý tưởng và thể hiện thực tế
Trong cuộc sống và sự xa lạ của trang giấy
Tôi luôn tự hỏi
Tôi đã đủ tỉnh táo chưa cho một trái tim
Những câu hỏi đặt ra chỉ là cách
Để tôi không phải vướng vào một ngộ nhận
nhưng dễ giết chết người viết nhất
Đó là ảo tưởng về mình
Tôi sợ mất tôi ...
Sợ lạc vào ở một nơi mà cả đời không tìm lại được
Vì tưởng rằng mình đã ở quá cao
Nhưng thực tế
không hề có đỉnh cao nào
Mà tôi, chỉ là một người đam mê
Với từng con chữ cô đơn
... Ngơ ngác bên chân núi .

( Nhớ một ngày... 14.06.06)
04.07.10

2 tháng 7, 2010

ĐÊM ...

Photobucket
Hương thơm cành hoa mỏng manh
Em ...
Tựa vào cơn gió đêm đêm
Mảnh trăng non ngơ ngác
cong nỗi nhớ ...
Tháng bảy mưa ngâu long lanh
Gió vẫn thổi mà nổi đau bay ngược
Làm sao trốn tránh
Nghe từng âm thanh buốt lạnh
Giọt nước mắt rơi rơi hóa thạch
Ngỡ như mình đang xa
... Một giấc mơ
(03.07.10 "01:15")

27 tháng 6, 2010

LỜi HỨA

Em với lời hứa hẹn
Cho sự đổi mới trong kiếp sống của mình
Lại giật mình với giấc mộng đêm đêm..
Khi tỉnh mộng, mọi việc chưa phải là xong
Vì giấc mơ này vẫn cứ
còn đang ngủ yên trong từng sát na ..
Thế cho nên
để xoá những lầm lẫn của mình trong giấc mộng là cả vấn đề
Tỉnh mộng, không phải là một giấc mơ không còn dấu vết
Một chút giật mình trong giấc mộng
và một chút ,một chút không biết làm sao
Muốn xóa sạch trong tâm , nhưng làm sao xóa
Nếu bạn đã viết bao nhiêu bức thư
Làm biết bao nhiêu bài thơ cho mỗi giấc mơ
Ừ thì, có gì tiếc nuối bởi một giấc mộng đã qua ..
Người đời không đơn giản
Trước một bài văn hay ,một vần thơ ấm
Mà lại bắt đầu lên đường tìm xem ai là tác giả ?
Tiểu sử và đời tư bị xới tung
Không biết có cần thiết hay không
Nếu hiện còn, phiền phức một chút thì
Hãy bình tâm cười xòa mới thật là ai khả đắc
Thì cứ vậy...
Ai bất khả đắc thì tạm yên
Dẫu biết ta vẫn còn nặng lòng bởi quá khứ còn đó
Đến không thể đến ,đi không thể đi
Có lẽ những giấc mộng con
thường sống trong một giấc mộng lớn .
Khi nào tỉnh giấc mộng lớn
Thì mọi nỗi phiền mới chính là hoa mộng.
Nói chuyện với một người không thể là ảo được
Bởi ,vẫn có một con người thật
Nơi một góc tâm riêng ... thật với cảm xúc.
Vì bạn có thể, không nói được ở vai diễn này
nhưng lại nói được ở vai diễn khác.
Vậy thì xin bạn đừng tìm hiểu quá kỹ làm chi
Bởi sự biết nhau quá rõ
Khiến những góc tâm còn lại không có dịp để nói lên.
Chỉ có thể nói : "Không" hay "nói Không được"
Giấc mộng đời người ..
không chỉ là bất khả thuyết
mà còn bất khả tư nghì, bất khả đắc, bất khả …
Đã biết là "bất khả "mà sao vẫn cứ tìm mọi ngóc ngách
Ấy đó là cái nghiệp của chúng ta .
Phải im lặng, bởi vì loay hoay không lối
Thế mà hay !và tự lúc nào
Đã , để trở thành Không .
Không Vô Ngã bên trong Quán Tự Tại
Mà cũng sẽ là bên trong của tất cả chúng ta
Anh có biết gì không ?
Anh có nghe gì không ?
Anh còn mãi trong tôi !

24 tháng 6, 2010

THÁNG NĂM TÌNH NỒNG

Tháng năm rực rỡ ánh phượng hồng
Lầu thành còn đó lặng im trông
Anh đi từ độ trời sang hạ
Thoáng gió hương sen đượm má hồng.

Cuối năm chợt nhớ thăm thành cũ
Mưa đã giăng mờ lối phượng rơi
Chiều đông lễ nhạc cung trầm lắng
Liệu có còn ai nhớ tới chăng .

Xuân tới đường tình muôn vạn lối
Có thấy ai về lạc bước chân
Cho em ôn lại mùa thu cũ
Mang chút hương nồng trong mắt trong.

20 tháng 6, 2010

•♪ ... Ảo giác

Trời vẫn rất xanh, nắng vẫn rất vàng
trong vắt đến lạ lùng...
Hình như mình đã xa cách nhiều năm ánh sáng
trên hành tinh đầy nước mắt .
Góc phố buồn mùa hạ
ô cửa nhỏ ,vẫn đóng cửa bốn mùa
đợi chờ yêu thương dưới gốc bồ đề .
Kí ức em trải dài theo dòng sông xa vắng
Chiếc lá vàng rơi trong sương sớm
Dường như mùa đông chìm trong giấc ngủ dại khờ.
Anh ngang qua giấc mơ
Bức tranh mùa đông tan tác
trôi bồng bềnh xa mãi nghìn trùng ...
Có nỗi đau hằn trên khuôn mặt
Có nụ cười lăn trên bờ vai
Có hạnh phúc như vạt nắng theo nhẹ cuộc đời
Hạt mưa buồn tan vỡ ...
Những nụ hoa vẫn nở trên con đường tắt nắng
Bầu trời rơi từng đoá sao ngơ ngác
Em mênh mông sa mạc
Em tự thiêu mình trong mịt mùng trống vắng
Đêm hư vô ...
Em chìm sâu vào giấc ngủ
Trăng mười tám không còn tròn nữa
nhưng vẫn sáng vàng qua khung cửa sổ
Và ở nơi ấy
Có một người thiếu nữ đang ngủ
với giấc mơ bốn mươi lăm năm .

(Trích từ một lá thư ...HnT)
19.06.10

•○.• Loài hoa trắng ngát hương...○•.○•

Cơn mưa chiều cuối hạ
Góc phố buồn ...
Một loài hoa trắng lặng lẽ ngát hương
Chiếc lá nằm im trên ngón tay gầy
đau đáu một niềm riêng ...
Chơi vơi trong âm hưởng yêu thương
Cháy hoài trong tâm thức
Tự thắp lên cho mình một sự hiến dâng ngơ ngác
Ở tận miền xa đâu đó...
Anh có mơ hồ nghe tiếng em gọi không
Anh có cảm nhận ánh trăng đêm
ngủ trên đôi vai gầy của em không
Xa anh thật rồi ...
Em lội ngược về dòng sông
vết đau vẫn nằm thinh
Và em biết ...
Anh đã cho em một thiên đường
Thiên đường ấy...
Chỉ có một tình yêu .

17 tháng 6, 2010

Tiếng chuông gió ngoài khung cửa

Không có sự bảo đảm nào
về hạnh phúc mãi mãi ...
Có hay không ?
Chỉ bắt đầu từ chính bạn
Và trong quá trình tạo dựng nó
Ta sẽ có một cảm giác bình yên...hài lòng
Và sự hài lòng đó được tạo ra
do tự chính mình chấp nhận .
Hạnh phúc ...
Như tiếng chuông gió treo ngoài cửa sổ
Khi ta cho đi
Là ta đã nhận về .

17.06.10

THU MỘT CHIỀU

Lá vàng một sớm chiều phai
Mùa thu đổi sắc bóng ai nhạt nhòa
Trách người hay chỉ trách ta
Vẫn thương vẫn nhớ bỗng xa bỗng gần
Tình trần bỗng hóa hư không
Ngày giận ngày nhớ ngày mong ngày chờ…

14 tháng 6, 2010

_/~\˚ ...Tình trầm


18.01.10

4 tháng 6, 2010

Giọt nước mắt trên lá

Em bướng bỉnh như một giọt nước trên lá
Chiếc lá tự rạch lòng mình
để nước thấm đẫm vào thân, vào tim…
Mưa ướt những con đường em và anh đã từng đi qua
Mưa ướt áo em, tay em lạnh
lạnh ngắt như chưa từng được quen hơi ấm
Và giờ, dù mưa đã ở xa... xa lắm rồi
Em cứ ngốc ,cứ ủ cho tình yêu lên men
rồi khóc cho kỷ niệm tít mù ...
Anh không ngoảnh lại
cũng không hối hả cầm tẩy xóa đi
Anh để nó lẳng lặng lướt qua tim em
... rơi trên tim em
Nước mắt em lặng lẽ chảy thành dòng
rồi chúng tự khắc nấp vào đâu đó
Ừ, rồi chúng tự khắc lau khô mình .
Anh chỉ chờ em ở phía trước
ở phía mưa rơi lạnh mịt mùng...
Ở phía em tìm anh
Trong veo ánh mắt, trong vắt trái tim mình
Em vẫn yêu lá
Vì...Lá Sen là tâm
hiểu lý nhân quả, thương yêu rộng lớn
... Và nhận diện sự vô thường của cuộc sống .

27 tháng 5, 2010

Ngày trời đổ mưa


Mùa hè với cái nóng khó chịu qua từng kẻ lá
Phượng đỏ rực , hoa giấy rơi ngập tràn
Sự mơ mộng... buồn
Cảm nhận tiếng thở dài qua khung cửa nhỏ
Tôi thích màu xanh mướt của cỏ
và màu trắng của loài hoa dại
Một cảm giác thật dễ chịu...
Góc nhỏ không gian như thế !
Nhẹ nhàng ,êm đềm ,không chút nắng
Trời bỗng nhiên chợt mưa ,đầu tôi như căng ra
Ký ức ùa về ...
Nắng đó ư ?, mưa đó ư ?
Không lường trước được điều gì
Tôi luôn mất bình tĩnh như đứa trẻ, bướng bỉnh
Ôi !Mùa thu chưa tới, đông thì quá xa ...
Phải tự tập dần điều chỉnh mình
Mỉm cười chấp nhận .
Cũng như khi ngủ phải nhắm mắt
Khi khóc ,khi tưởng tượng ,khi nguyện cầu cũng thế !
Bởi vì, những gì đẹp nhất trên thế gian ...
Chẳng thể nào nhìn thấy bằng mắt
Mà chỉ cảm nhận được bằng chính con tim .

03.09.09

26 tháng 5, 2010

Nơi em có

24.02.09

25 tháng 5, 2010

The sky cries...


02.02.09

20 tháng 5, 2010

*:•♪...Ru ta ngậm ngùi... ♪•:*


Một đời người ,một tình yêu
Cho dù đã lên tới đỉnh buồn
và xuống vực thẳm
Thì cũng để lại cho ta
bao kỉ niệm của một thời đã yêu.
Nỗi đau dịu ngọt
Niềm vui cay đắng, hạnh phúc lâng lâng ...
Nó giống như một liều độc dược
Song không mấy ai có được can đảm để mà chối từ
Cho đến khi nằm xuống
Thì ta mới thực sự bình yên ...

10 tháng 5, 2010

°º©o(¯`_Lời tự tình

Buổi sáng thức dậy
Nhìn những hạt mưa phùn bay bay theo cơn gió
mang cái se lạnh nồng nàn về, tiếng bầy chim sẻ quạt ríu rít
Chợt nghe lòng nao nao ...
Phố phường trầm tư
những chiếc lá vàng cuối mùa, thênh thang...
Sương mờ giăng khắp lối thơ
Mơ màng mây tím ngẩn ngơ cuối trời .
Ừ, thôi thì ta tự hẹn hò với chính ta !
Cuộc sống là điều diệu kỳ .
Mỗi ngày ta được ngắm nhìn ánh mặt trời ấm áp
được thấy sự nảy nở xanh tươi của những mầm xanh vừa nhú
được nghe một vài bản nhạc hay
nghe tiếng nước suối róc rách...
Tất cả điều đó đã là một hạnh phúc
Trong một dòng chảy thanh thoát
nuôi dưỡng thương yêu và hiểu biết để chuyển hoá
Nhìn sâu, nghe rõ, để chấp nhận
tha thứ và nuôi dưỡng yêu thương an trú trong hiện tại .
Đó cũng chính là "lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương".
Chợt nhớ hai câu thơ của Hàn mạc Tử
"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà"

05.11.09

8 tháng 5, 2010

Tháng ba và em...

Tháng ba ...
Với con đường xa thăm thẳm
Cơn mưa muộn
Thao thức cùng hoài niệm
Tháng ba ...
Em dấu vào lòng
Giọt nước mắt thơm màu mực tím
Mùa yêu tràn
Khúc nhạc buồn điệu nhớ mong...

08.03.09

1 tháng 5, 2010


Strewn empty... lonely
The tone of the Secret Garden is no longer merely music
It is something too far, too high, passed the trivial of life !

5 tháng 4, 2010

Tháng giêng và em

Tháng giêng gần
Tháng giêng xa ...
Khuất dấu hò hẹn
Đá xám chừ đếm tuổi rêu phong
Cỏ ngỡ ngàng
Ngậm ngùi ...nghe tiếng lá rơi
Tình ơi! này thôi lời nhắn
Sao bây chừ lại quá xa xôi ...
Tháng giêng chưa hết người đã hết
Thánh giá buồn trong tiếng chuông ngân
Con đường cũ vẫn hoài dịu vợi
Em và mây tím ngát mù sương ...
Tháng giêng và ai
Và thơ
Và em
Và đêm
Và cánh sen non yêu cuộn tròn
Và trăm năm ...Vẫn một góc trời âu yếm
Xin giữ hộ em gió heo may sớm
Tháng giêng buồn
Thương mãi ... khúc mơ xa

(14.16.02.2010)
12.03.10

1 tháng 4, 2010

Ôm đàn hát khúc tình xưa
Trăng thơ dậy sóng tim vừa ngã nghiêng
Mưa trời nhỏ lệ triền miên
Người thương xa vắng biết tìm nơi đâu
Gió ơi ! xin gởi vài câu
Lỡ thương biển vắng thơ chiều ai trao
Đêm về nghe chút hư hao
Tóc em nhạt nắngnhuộm màu tương tư ...